Ủy-ban Giáo-dục Thần-học Toàn-cầu (GTEC) của Hội-nghị Luther Tin-lành Tuyên-tín (CELC) hiện hữu để cổ-vũ tình bằng-hữu thần-học giữa các giáo-sư thần-học của chúng ta, bằng cách nối kết họ lại với nhau và tạo cơ-hội cho họ trò chuyện.

Thưa anh em yêu-dấu trong Đấng Christ,
Khải-huyền 7: Đoàn dân đông mặc áo dài trắng
9 Sự ấy đoạn, tôi nhìn xem, thấy vô-số người, không ai đếm được, bởi mọi nước, mọi chi-phái, mọi dân-tộc, mọi tiếng mà ra; chúng đứng trước ngôi và trước Chiên Con, mặc áo dài trắng, tay cầm nhành chà-là, 10 cất tiếng lớn kêu rằng:
Sự cứu-rỗi thuộc về Đức Chúa Trời ta, là Đấng ngự trên ngôi, và thuộc về Chiên Con.
11 Vả, hết thảy thiên-sứ đứng vòng chung quanh ngôi và chung quanh các trưởng-lão cùng bốn con sinh-vật, sấp mặt xuống trước ngôi, và thờ-lạy Đức Chúa Trời, 12 mà rằng:
A-men! Sự ngợi-khen, vinh-hiển, khôn-ngoan, chúc-tạ, tôn-quí, quyền-phép và sức-mạnh đều về Đức Chúa Trời chúng ta đời đời vô cùng! A-men.
13 Bấy giờ một trưởng-lão cất tiếng nói với tôi rằng: Những kẻ mặc áo dài trắng đó là ai, và bởi đâu mà đến? 14 Tôi thưa rằng: Lạy chúa, chúa biết điều đó. Người lại phán cùng tôi rằng: Đó là những kẻ ra khỏi cơn đại-nạn, đã giặt và phiếu trắng áo mình trong huyết Chiên Con.
15 Ấy vì đó mà chúng được ở trước ngôi Đức Chúa Trời, và ngày đêm hầu việc Ngài trong đền Ngài; còn Đấng ngồi trên ngôi sẽ che chở chúng dưới trại Ngài. 16 Chúng sẽ không đói, không khát nữa; cũng không có mặt trời, hoặc cơn nắng gắt nào hại đến mình. 17 Vì Chiên Con ở giữa ngôi sẽ chăn-giữ và đưa chúng đến những suối nước sống; Đức Chúa Trời sẽ lau hết nước mắt nơi mắt chúng.
Khải-huyền 7:9–17 — Kinh Thánh Tiếng Việt 1925
Thưa anh em yêu-dấu trong đức-tin và trong chức-vụ,
Hôm nay chúng ta sẽ suy-gẫm Thi-thiên 23 và nửa sau của Khải-huyền 7 song song với nhau. Thi-thiên 23 giúp chúng ta hiểu Khải-huyền 7. Khải-huyền 7 giúp chúng ta hiểu Thi-thiên 23. Xin hãy cùng tôi dành ít phút suy nghĩ về những điểm giống nhau và những điểm khác nhau giữa hai đoạn ấy. Trong khi anh em (phần nhiều) đang đi đến cuối năm học, xin nhớ rằng tất cả chúng ta đang đi đến cuối thời-đại này. Nguyện anh em được tươi mới lại bởi những lời hứa của Đức Chúa Trời, là những lời đã ban cho chúng ta và đã được bảo-đảm cho chúng ta trong Đấng Cứu-Chuộc đã sống lại từ trong kẻ chết.
Thi-thiên 23 và Khải-huyền 7 — tôi xin hướng sự chú ý của anh em đến hai điểm giống nhau và ba điểm khác nhau.
Điểm giống nhau thứ nhất là hình-ảnh người chăn chiên. Trong Thi-thiên 23 chúng ta hát về Đức Giê-hô-va, là Đấng chăn-giữ chúng ta. Ngài làm mọi sự cho chúng ta. Ngài bổ lại linh-hồn chúng ta, Ngài dẫn chúng ta vào các lối công-bình, Ngài gìn-giữ chúng ta bằng cây trượng và cây gậy của Ngài. Trong Khải-huyền đoạn 7, chính Đấng chăn chiên ấy cũng được gọi là Chiên Con. Ngài ngự trên ngôi Ngài. Ngài chăm-sóc bầy chiên Ngài ở trên trời.
Điểm giống nhau thứ hai là người chăn ở cùng bầy chiên mình. Trong Thi-thiên 23, ấy là những lời trọng-yếu nhứt: vì Chúa ở cùng tôi. Bởi vì Ngài ở cùng chúng ta, nên cây trượng và cây gậy của Ngài an-ủi chúng ta. Ngài sẽ gìn-giữ chúng ta. Trong Khải-huyền, bầy chiên nhóm lại chung quanh Đức Chúa Jêsus, và Ngài che chở họ dưới trại Ngài. Ngài lấy sự hiện-diện của Ngài mà che chở họ.
Trước khi bàn đến những điểm khác nhau, chúng ta hãy dừng lại và nghĩ xem những điều nầy trọng-đại là dường nào. Anh em là một phần của Hội-thánh và hầu việc trong Hội-thánh với chức-vụ công-khai, ấy là vì anh em biết và yêu-mến Đấng chăn chiên hiền-lành nầy, và vì Đấng chăn chiên hiền-lành nầy biết và yêu-mến anh em. Anh em ở trong Đấng Christ và Đấng Christ ở trong anh em. Đấng chăn chiên hiền-lành của anh em đang ở cùng anh em.
Thi-thiên 23 đem lại sự yên-ủi trong đám tang, vì nó rao ra một Đấng chăn chiên hiền-lành ở cùng chúng ta mỗi ngày trong đời sống, cả khi chúng ta hấp-hối, và sau khi chúng ta qua đời — cho đến đời đời. Đấng chăn chiên và là Vua của chúng ta hằng ở cùng chúng ta. Phước-hạnh và sự thương-xót của Ngài theo chúng ta trọn đời, và chúng ta sẽ ở trong nhà Đức Giê-hô-va cho đến lâu dài.
Khải-huyền 7 chép hai sự hiện-thấy cho những tín-đồ đang sống trong Hội-thánh chiến-đấu. Sự hiện-thấy thứ nhứt cho thấy các thánh-đồ đang đánh trận đức-tin trong thế-gian nầy — 144.000 người trong mười hai chi-phái; không một ai trong đạo-binh của Đức Chúa Trời bị quên. Sự hiện-thấy thứ hai cho chúng ta thấy vô-số người (bởi mọi nước trên đất) mặc áo dài trắng, đứng trước Chiên Con. Họ đã ra khỏi cơn đại-nạn — trận chiến của họ đã xong. Trong Khải-huyền 4 và 5 chưa nói đến đoàn dân đông vô-số nầy. Nhưng ở đây, trong Khải-huyền 7, đoàn dân đông ấy được nêu lên. Vị trưởng-lão hỏi Giăng, và Giăng trả câu hỏi lại cho người: Họ là ai, và bởi đâu mà đến?
Vị trưởng-lão đáp rằng đó là hết thảy những kẻ đã ra khỏi cơn đại-nạn của thế-gian tội-lỗi nầy; họ ở trên trời bởi vì huyết Chiên Con đã làm cho họ nên trọn-vẹn.
Đó là những tín-đồ mà Đức Chúa Jêsus Christ đã làm Đấng chăn chiên hiền-lành của họ. Đức Chúa Jêsus đã ở cùng họ mỗi ngày họ còn ở trên đất. Nhưng bây giờ họ ở trên trời, và mọi sự đều tốt hơn.
Đương khi chúng ta còn ở trong thế-gian nầy, Đức Chúa Jêsus dẫn chúng ta vào các lối công-bình. Bởi Lời Ngài và bởi những kẻ hầu việc Lời Ngài, Ngài dạy-dỗ, quở-trách, sửa-trị và rèn-luyện bầy chiên Ngài. Xác-thịt tội-lỗi của họ vẫn còn. Mỗi ngày họ vấp-ngã. Mỗi ngày họ ăn-năn. Mỗi ngày họ tìm được sự yên-ủi nơi Đức Chúa Trời hay thương-xót và hay tha-thứ của mình. Nhưng trong Khải-huyền 7, Chiên Con chăn-giữ họ đưa dân Ngài đến những suối nước sống. Họ có sự sống trong Đức Chúa Trời — sự sống trọn-vẹn, sự sống đúng như đáng phải có.
Còn một điểm khác nhau nữa. Đương khi chúng ta còn ở trong thế-gian nầy, Đấng chăn chiên và là Vua của chúng ta mời chúng ta đến bàn tiệc ân-điển Ngài. Mỗi ngày chúng ta đọc Lời Ngài. Mỗi ngày Ngài đổ phước xuống trên những khách Ngài đã mời. Đương khi chúng ta còn ở đây, mọi sự ấy xảy ra trước mặt kẻ thù-nghịch chúng ta. Chẳng những xác-thịt tội-lỗi của chúng ta đã nói ở trên, mà còn một thế-gian thù-nghịch, và kẻ kiện-cáo dân Đức Chúa Trời nữa. Chúng ta hát Thi-thiên 23 và sống Thi-thiên 23 trước mặt những kẻ thù-nghịch ấy.
Cảnh trong Khải-huyền 7 thì khác hẳn, và tốt hơn nhiều. Không còn khát, không còn mặt trời hay cơn nắng gắt nào hại đến, vì dân Đức Chúa Trời không còn ở trong đồng vắng nữa, bèn ở trong đất hứa. Không còn nước mắt, vì họ đã ra khỏi trũng nước mắt. Không còn kẻ thù-nghịch. Không một ai. Chúng đã đi mất đời đời. Đương khi chúng ta còn ở trong thế-gian nầy, Đức Chúa Jêsus dẫn chúng ta qua nhiều trũng tối-tăm. Nhưng khi Ngài đã dẫn chúng ta qua khỏi trũng bóng chết, thì kẻ thù-nghịch sau cùng mà chúng ta phải đối-diện — là sự chết — sẽ ở lại sau lưng chúng ta đời đời.
Bấy giờ chúng ta sẽ không còn phải đánh trận cùng tội-lỗi, cũng không còn phải ăn-năn tội mình mỗi ngày nữa. Chúng ta sẽ ở trước mặt Đức Chúa Trời. Chúng ta sẽ thấy Đức Chúa Trời mặt đối mặt. Đấng chăn chiên của chúng ta sẽ che chở chúng ta dưới trại Ngài. Chúng ta sẽ ở cùng Đức Chúa Trời, và Ngài ở cùng chúng ta. Ấy là lời hứa của Khải-huyền 7 cho chúng ta, và ấy là điều ban cho chúng ta sự yên-ủi lớn, sự trông-cậy lớn và sức-mạnh lớn đương khi chúng ta còn hát trong hàng-ngũ đạo-binh của Đức Chúa Trời ở bên nầy — là còn ở trên đất.
Nhưng khi chúng ta đã đến bình-an nơi thế-giới hầu đến — khi chúng ta ở bên kia, ở trên trời — thì chúng ta và hết thảy đoàn dân đông vô-số ấy sẽ thấy mặt đối mặt Đấng Cứu-Chuộc đã sống lại của chúng ta, là Đấng chăn chiên hiền-lành đã phó sự sống mình vì chúng ta và đã lấy lại. Ấy chẳng phải là điều mơ-tưởng; ấy là sự trông-cậy chắc-chắn.
Và ấy là một điểm khác nhau nữa. Trong Thi-thiên 23 chúng ta nói: “Quả thật, trọn đời tôi phước-hạnh và sự thương-xót sẽ theo tôi; tôi sẽ ở trong nhà Đức Giê-hô-va cho đến lâu dài.” Quả thật. Chúng ta nói lời ấy với lòng tin-quyết và trông-cậy. Trong Khải-huyền 7, sự ngợi-khen của hết thảy các thánh-đồ và hết thảy các thiên-sứ thánh của Đức Chúa Trời khởi đầu và kết thúc bằng chữ “A-men”, vì mọi sự đã được trọn.
Thi-thiên 23 là bài ca của bầy chiên Đấng Christ đương khi còn đi đường. Hãy cứ hát bài ấy.
Khải-huyền 7 bày tỏ thực-tại của Thi-thiên 23 cho dân Đấng Christ khi cuộc hành-trình của họ đã xong và cõi đời đời đã khởi sự. A-men.
Lời cầu-nguyện: Lạy Đức Chúa Jêsus Christ, Đấng chăn chiên của Hội-thánh, trong nước Báp-têm Ngài đã ban cho chúng con sự sống mới, và nơi bàn Ngài, Ngài nuôi chúng con bằng lương-thực của sự cứu-rỗi. Xin dẫn chúng con đi trên những lối bình-an qua sự tối-tăm của thế-gian nầy, xin cất khỏi chúng con sự kinh-khiếp của sự chết, và sau cùng xin đem chúng con vào nhà Ngài, là nơi Ngài ngự cùng Đức Chúa Cha và Đức Thánh-Linh, một Đức Chúa Trời, từ nay cho đến đời đời. A-men.
Brad Wordell hầu việc với chức-vụ giáo-sư Cựu-Ước và giám-đốc chương-trình bồi-dưỡng tại Chủng-viện Luther Wisconsin. Ông cũng là thành-viên Ủy-ban Quan-hệ Liên-Giáo-hội của WELS (CICR) và là chủ-tịch Ủy-ban Giáo-dục Thần-học Toàn-cầu (GTEC) của Hội-nghị Luther Tin-lành Tuyên-tín (CELC). Brad và vợ là Andrea được ban cho năm người con đã trưởng-thành và một cháu.
Sự học cho đời sống: Martin Luther, nhà giáo-dục
Bài thứ nhất nầy được viết vào năm 2013 nhân kỷ-niệm 150 năm Chủng-viện Luther Wisconsin, và được in lại vào năm 2017 để kỷ-niệm 500 năm cuộc Cải-chánh Luther. Trong bài nầy, giáo-sư Arnold Koelpin mời chúng ta khám-phá lại di-sản hai mặt của Luther — vừa là nhà cải-chánh vừa là nhà giáo-dục. Trích-dẫn dồi-dào chính lời của Luther — thư-tín, những mẩu chuyện bên bàn ăn, bài giảng và các luận-văn — Koelpin phác họa một chân-dung sống-động và đầy tính cá-nhân về Luther: một người cha, một giáo-sư, và một nhà cải-cách phương-pháp giảng dạy. Ông cho thấy niềm xác-tín của Luther về Tin-lành đã định hình mọi sự thể nào — từ cách ông sửa-trị con-cái mình cho đến cách ông đối-đãi với những sinh-viên đại-học học kém. Các giáo-sư thần-học Luther của thế-kỷ hai mươi mốt sẽ đọc bài nầy trong sự suy-gẫm — không hẳn như một bài khảo-cứu lịch-sử, nhưng như một tấm gương, như một dịp để tự hỏi xem chính triết-lý và thực-hành giáo-dục của chúng ta có cùng những xác-tín Tin-lành ấy hay không. Luther sáng-tạo trong sư-phạm, nồng-hậu trong tương-quan, nghiêm-túc trong tri-thức, và trên hết, được thúc-đẩy bởi niềm xác-tín rằng mục-đích của mọi sự học là biết Đấng Christ và phục-vụ người lân-cận mình. Một bài như thế nhắc chúng ta nhớ đến sự kêu-gọi cao-trọng của mình với tư-cách giáo-sư thần-học Luther: chính mình lớn lên trong ân-điển Đức Chúa Trời, và uốn-nắn tâm-trí cùng lương-tâm của thế-hệ kế-tiếp những kẻ hầu việc Tin-lành.
Arnold Koelpin đã hầu việc 45 năm với tư-cách mục-sư WELS và giáo-sư đại-học; trong đó 39 năm ông dạy tôn-giáo và lịch-sử tại Đại-học Martin Luther ở New Ulm, Minnesota. Chúa đã gọi ông về nhà trên trời vào tháng Mười Một năm 2017.
Đạo Luther tại Hoa-Kỳ
Một cái nhìn về những đổi thay trong đạo Luther tại Hoa-Kỳ suốt 40 năm qua.
Bài thứ hai là một bài gần đây trên Forward in Christ về bối-cảnh đang đổi thay của đạo Luther tại Hoa-Kỳ. Trong những số GTEC tới, chúng tôi mong sẽ tìm hiểu bối-cảnh của đạo Luther tại những nơi khác trên thế-giới.
Mục-sư Paul Prange là chồng và là cha của ba người con, và đã hầu việc với tư-cách mục-sư WELS từ năm 1988. Ông đã dạy tại Chủng-viện Luther Michigan, nơi ông làm viện-trưởng trong mười lăm năm. Ông cũng từng là quản-nhiệm chương-trình Đào-tạo Chức-vụ của WELS và chủ-tịch Hội-đồng Truyền-giáo Liên-hiệp. Hiện nay ông hầu việc với tư-cách giám-đốc thờ-phượng và cố-vấn hội-thánh của WELS.
Nếu anh em có thắc-mắc hoặc góp ý về bản tin nầy, xin gởi thư về brad.wordell@wls.edu.
Các câu Kinh Thánh trích từ Kinh Thánh Tiếng Việt 1925.

0 Bình luận